SHARE

GetFly CRM – Bất kỳ người nào cũng sẽ trải qua 8 cấp độ cảm xúc văn hóa khi tham gia một tổ chức có văn hóa, từ thấp đến cao. Mức thấp nhất là mức “nghe” về văn hóa, mức cao nhất là mức sẵn sàng “sống chết” với văn hóa.

Thông thường, một người gia nhập một tổ chức có văn hóa, đầu tiên sẽ nghe nói về văn hóa đó. Sau đó mới biết, hiểu, thấu hiểu, yêu quý, rồi tôn thờ, tự hào, và cuối cùng là “sống chết” để bảo vệ văn hóa đó của mình (“tôn thờ” ở đây mang ý nghĩa sùng bái, say mê). Văn hóa có thể là một thứ tôn giáo trong suy nghĩ của nhiều người. Và “sùng bái” văn hóa cũng tương tự như sùng bái tôn giáo (tôn giáo cũng là một nét văn hóa).

Cấp độ cảm xúc văn hóa
Cấp độ cảm xúc văn hóa

Văn hóa chính là thứ làm cho người ta phải đau đớn, luyến tiếc khi phải rời xa tổ chức. Một đất nước có một nền văn hóa lâu đời sẽ níu giữ người dân nhiều hơn là một đất nước không có văn hóa hay chỉ có một nền văn hóa nhạt nhòa.

Và những người sống xa quê hương luôn hướng về Tổ quốc, chính là hướng về những giá trị văn hóa của đất nước (yêu cây đa, bến nước, sân đình, nhớ tiếng võng trưa hè, lời mẹ ru… đều là những nét văn hóa; và ngay cả tôn giáo, tập tục, truyền thống cũng là văn hóa).

Nhân tiện, tổ chức, công ty của bạn, mỗi người đã có một cấp độ cảm xúc văn hóa đủ mạnh để người ở lại tự hào và người ra đi phải lưu luyến chưa? Và để làm được điều đó, hãy bắt đầu từ mỗi một cá nhân, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất.

>> Xây dựng văn hóa doanh nghiệp để nhân viên gắn bó, đoàn kết?

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY