SHARE

GetFly CRM xin trích lại bài viết của chị Yaly Phạm trong nhóm Phát triển doanh nghiệp Việt với nội dung: CHỐT SALES BẰNG 3 CÂU HỎI … TÂM TƯ. Mời các bạn cùng đọc:

Group đã “tâm tư” quá nhiều từ mấy hôm nay. Tôi ngạc nhiên khi có quá nhiều “thánh tâm tư” xuất hiện, mỗi người một vẻ, nhưng đều giống nhau ở chỗ là ai cũng rất ư là… tâm tư. Có người tâm tư kiểu lo lắng; có người tâm tư kiểu trấn an; có người tâm tư bằng cách… trách cứ những người tâm tư khác (từ soái ca đến soái đệ, soái muội gì đấy…). Tựu trung, ai cũng tâm tư, và kiểu gì thì cũng là tâm tư. Điều ấy rất không nên! Nó khiến một người mạnh mẽ như tôi cũng trở thành … tâm tư. Nó khiến những người nhiệt huyết nhất cũng trở thành nguội lạnh.

Vậy có nên tâm tư nữa hay không? Câu trả lời quả quyết của tôi là KHÔNG! Tôi nhớ như in, có lần, ông huấn luyện viên Calisto của đội tuyển VN, trong một buổi phỏng vấn của giới báo chí sau một trận thua đầy thất vọng của đội tuyển VN, đã trả lời rất dõng dạc, rất lạc quan: “Cuộc sống vẫn phải tiếp tục”. Tôi rất thích câu trả lời này của ông. Vâng, cuộc sống vẫn đang tiếp diễn; và chúng ta vẫn phải tiến về phía trước. Vì vậy, xin hãy chớ tâm tư!

Status này, tôi muốn “đóng” cái tâm tư bằng cách chia sẻ một kiểu chốt sales hơi đặc biệt – chốt sales bằng các câu hỏi. Kỹ năng này tôi học được từ một người nước ngoài phụ trách tuyển sinh ở một trường quốc tế Mỹ, nơi tôi đưa con đến tìm hiểu để nhập học.
Trong khi tôi còn phân vân với mức học phí khá cao thì ông ta hỏi 3 câu hỏi:

1. Chị có đầu tư vào đâu không? Ví dụ chứng khoán, nhà đất, cơ sở kinh doanh…? Tôi trả lời “Có!” (quả thật, tôi có đầu tư cả 3 thứ này)
2. Theo chị nghĩ, học phí cho con trai của chị là khoản đầu tư (investment) hay chi phí (expense)? Tôi trả lời: “Khoản đầu tư” (thực ra, trong thâm tâm, tôi nghĩ là chi phí; nhưng chẳng lẽ lại nói vậy khi cho con mình đi học)
3. Vậy theo chị, nếu xem con trai chị là một khoản đầu tư, thì khoản đầu tư này đáng giá bao nhiêu? Tôi sững sờ, không biết trả lời sao. Quả thật con trai tôi là vô giá, không thể quy ra tiền, không thể tính bằng một, hai ngàn đô la Mỹ / tháng.

Vậy là tôi đồng ý ghi danh cho con tôi học mà không còn “tâm tư” gì chuyện học phí nữa.

Các ‪#‎sếp‬ thấy kiểu chốt sales của ông Tây này có đáng để chúng ta suy nghĩ và dành chút… tâm tư cho nó

Nguồn: Yaly Phạm

NO COMMENTS

LEAVE A REPLY